THVL

Chiều sản phẩm bảy cuối tuần, lang thang tp sài gòn cùng bạn, chỉ là long dong mà chưa biết sẽ đi đâu có tác dụng gì, cho đến khi đi ngang qua công ty hát Thành Phố, bản thân tạt vào tìm xem có chương trình làm sao hấp dẫn. Thấy À Ố show dựng ticket booth tức thì cửa, phần đông tưởng là bây giờ diễn À Ố tiếp, tính con quay ra thì thấy có poster “Thiên Thiên”. Bản thân đọc tía chớp cha nháng làm sao mà ban đầu tưởng là sự kiện giới thiệu dự án công trình điện ảnh ~.~, không thấy hào hứng lắm. Tính cù ra lần 2 thì nhác thấy tờ giấy nhỏ dại nhỏ “5 vì sao xem Thiên Thiên” ở góc cửa chống vé. Trong những đó thấy loại này:

“Sự trở lại ấn tượng của diễn viên Minh Trang sau hai mươi năm xa sảnh khấu”.

Bạn đang xem: Thvl

Hồi nhỏ dại mình chỉ nhớ là cô gồm đóng trên những kịch truyền hình, sau đây lớn rồi, vày thích kịch buộc phải có đi tìm xem lại những phiên bản kịch cũ, thì hết sức là tuyệt vời với cô trong “Một cuộc đời bị đánh cắp”, gần đây là “Lôi Vũ’. Đọc dòng ra mắt xong, đổi ý, dò danh sách diễn viên (Thanh Thủy, Hồng Ánh, Vân Trang, Mai Phượng, cat Tường, Khánh Hoàng, Quốc Thảo, Lê Bình, Mai Huỳnh, Đại Nghĩa, Quý Bình), toàn hồ hết diễn viên đã và đang diễn trên những sân khấu kịch, có toàn bộ cơ thể mình thích. Rồi xong, ra quyết định mua vé ngay lập tức và luôn : ))

—–

Ấn tượng thứ nhất về vở kịch là sự mới lạ, “Thiên Thiên” khác với đầy đủ vở mình đã coi trước đây ở chỗ đem về nhiều câu chuyện bé dại trong một mạch kịch chính, nhưng mỗi câu chuyện đều thu hút cùng có điểm nổi bật riêng.

Ấn tượng sản phẩm công nghệ hai là lời thoại rất là hay, tất cả cảm tưởng như xong mỗi đoạn là có thể rút trích ra được tối thiểu một câu để mà suy nghĩ, thấm thía vô cùng. (viết sắp tới đây cái thoải mái và tự nhiên nhớ qua cuốn “Gatsby vĩ đại”, dù k tương quan lắm : ))). Khi về mình tò tìm có đi kiếm hiểu thử, vì vở này dựng trên nhị truyện ngắn Hạnh phúc là cùng của Vũ Hồi Nguyên cùng Xoa của Tăng song Nam, đọc dứt 2 truyện thì thấy ko phải toàn bộ câu thoại hay đầy đủ lấy trường đoản cú truyện gốc, càng thấy yêu thích về kịch bản hơn. Kịch bản do đạo diễn Việt Linh viết (đạo diễn điện ảnh tên tuổi ngày trước).

VD như câu thoại này mình hết sức thích, vốn bắt nguồn từ một bài xích thơ:

“Ta đâu tất cả đề phòng từ phía những người yêu Cây đổ về nơi không tồn tại vết rìu”

Ấn tượng thứ ba là diễn viên. Mọi fan ai diễn cũng hay và trọn vẹn, từ bỏ vai nhỏ tuổi đến lớn, có những người đã thọ lắm rồi mình bắt đầu thấy xuất hiện thêm trên sân khấu như là chú Quốc Thảo, Khánh Hoàng, Mai Huỳnh …, coi thiệt là thích. Và đặc biệt là vai diễn xuyên suốt từ đầu đến cuối vở của cô ấy Minh Trang, xuất dung nhan ^^

Cuối cùng là tuyệt hảo về dàn dựng bối cảnh, ánh sáng, xúc cảm có chút xinê phảng phất, nhất là đoạn gần đầu vở diễn.

Xem thêm: Nhạc Hương Giang, Cô Ca Sĩ Có Chất Giọng Mộc Mạc, Nhạc Hương Giang

Tóm lại thì tuy đó là một vở kịch mình tình cờ biết đến và coi được, nhưng cảm thấy rất thích thú vì có gì đấy khác với rất nhiều vở đã từng xem trước đây.

——

:

cuối vở, người theo dõi vẫn nán lại chút ít nghe lời chat chit của đạo diễn Việt Linh, bất ngờ là hôm này cũng là sinh nhật cô Minh Trang, diễn viên và người theo dõi cùng hát chúc mừng sinh nhật cô, thiệt là vui, một chiếc kết tất cả hậu cho 1 vở kịch giỏi : )đi xem kịch ra gặp gỡ cô Tôn bạn nữ Thị Ninh, bản thân rất hâm mộ cô, thói say mê mê danh vọng của chính bản thân mình lại nổi lên, xin cô chụp hình, lát sau chụp với cả cô Thanh Thủy, đột nhiên nghĩ, thiệt đúng là cái kết có hậu mà. Ôi danh dzọng : ))

Mấy thời buổi này được nghỉ ngơi Tết trong nhà rảnh rang, không làm cái gi khác nên tung bay xem đọc các loại mang đến thỏa mê thích ^ ^. Lôi Vũ là một trong trong số đó, vở kịch này nghe nhắc tới đã lâu dẫu vậy giờ bắt đầu xem trọn vẹn.

Lôi Vũ là vở kịch nổi tiếng ở trong phòng biên kịch Tào Ngu, đã có được dựng ở nước ta nhiều lần. Phiên bạn dạng kịch nói này là giữa những vở kịch kinh khủng của sảnh khấu kịch Việt Nam. Vào vở này, mọi nghệ sĩ vẫn còn chuyển động ở sảnh khấu kịch đến lúc này đều đã trở thành những cây đại thụ kịch nói ở sài Gòn. Đây từng được coi là thế hệ đá quý của sân khấu kịch.

Vốn biết vở này là bi kịch, nhưng mà không đọc ngôn từ trước, sợ bị spoil đang coi không được trọn vẹn. Coi ngay tức khắc một mạch trong 3h15’, mang đến gần cuối chính xác là Lôi Vũ – “mưa và sấm chớp” – quá là bi đát cho rất nhiều nhân thiết bị trong câu chuyện. Lừng chừng người không giống xem thì như thế nào, quan tâm độ mang nước đôi mắt của tui, mức độ vở này ngang ngửa như kịch nghìn năm tình sử, phiên bản điện hình ảnh Lés Miserable (Những bạn khốn khổ) giỏi là phim cỗ “Bộ cỗ kinh tâm”, túm lại là ‘đau tim’ T.T

Đó giờ không coi cảnh diễn nào về việc lạc quan, trong sạch và hồn nhiên lại gây cảm giác đến vậy, khi mà Chu Xung nói chuyện với Phượng trong tối mưa gió về nhân loại mơ ước. Chu Xung với Phượng là đặc điểm duy tuyệt nhất của cái bối cảnh tăm tối ngột ngạt và khó thở trong câu chuyện. Vẫn biết cầm là lãng mạn, là mơ mộng, nhưng mà sao coi lại thấm đến vậy, phù hợp dạo này ít được thấy cái đẹp như thế? (Viết tới đây, chả phát âm sao tự nhiên nhớ lời bài xích hát Counting Stars của One Republic, không liên quan lắm : )))

Các mối quan hệ chồng chéo giữa Chu Bình, Phồn Y, Chu phác Viên, Thị Bình, Lỗ Đại Hải, Phượng thiệt là tinh vi và oan nghiệt. Quyền uy, tội ác, tình yêu, phản nghịch bội, loạn luân và báo ứng, thiệt chính xác là giông tố thiệt sự trong một đêm ngày ~.~.

Các diễn viên diễn thiệt xuất nhan sắc chớ, đúng theo vai thiệt là hợp. Bao gồm cả ngữ âm địa phương (giọng Bắc, giọng Nam, vv) cũng góp phần cho cái sự thích hợp vai này nữa : ). Sau thời điểm xem kết thúc vở này, mình bao gồm đi đọc đánh giá vòng vòng, hóa ra NS Hồng Vân khi đóng vai này bắt đầu ra trường, và vở này là sự thay đổi ^ ^ (link)

Kết lại là ví như có thời gian thì buộc phải xem (chỉ định cần khăn giấy mang lại các nữ giới coi nhập tâm mau nước mắt). Không còn : )

Lôi Vũ

Đạo diễn: Hoa Hạ

Nhân đồ CHU PHÁC VIÊN: 55 tuổi, nhà mỏ. (NSƯT Việt Anh) PHỒN Y: 35 tuổi, vk kế phác hoạ Viên. (Minh Trang) CHU BÌNH: 28 tuổi, con vk trước của phác Viên (Quốc Thảo) CHU XUNG:17 tuổi, nhỏ của Phồn Y và Phác Viên. ( NSƯT Thành Lộc ) LỖ QUÝ: 48 tuổi, nô lệ nhà phác Viên. (NSƯT Hữu Châu) THỊ BÌNH: 47 tuổi, vợ Lỗ Quý, làm công trong một trường thanh nữ học. (NSND Hồng Vân) LỖ TỨ PHƯỢNG: 18 tuổi, bé Lỗ Quý và thị Bình, làm công ở nhà Chu phác hoạ Viên. (Phương Linh) LỖ ĐẠI HẢI: 27 tuổi, con ông chồng trước của thị Bình, thợ mỏ (Minh Hải)


*

<Ảnh tự Phiêu Linh Lộc>

Mình ưng ý vở này trường đoản cú lâu, dù bắt đầu chỉ được coi như trích đoạn vào đĩa bốn liệu, nên lúc nghe 2 chú đang diễn lại, là ngóng coi. Sau vài lần lỡ hẹn vì nhà đài, thì đã và đang xem được, khắc ghi làm kỉ niệm là một, và mang đến ai kia xem lại là nhị

*
(tiếc là không tồn tại máy thu nên quality không được cao). Mẫu ôm ông tứ của ông Năm cơ hội cuối vở có lẽ rằng sẽ là hình ảnh theo mình thọ thiệt lâu sau này, với cả giọng hát mộc cái bài bác này nữa… “Từ … là từ phu tướng …”


P/s : lúc ngồi upload đoạn phim này, vô tình ngồi rỉ tai với một chúng ta ABC, đã lâu lắm rồi ko gặp, cũng chỉ gặp mặt lướt qua nhau vào biển người được hai lần trước đó. Bước đầu câu chuyện cũng chính là từ chiếc blog này mà lại ra, và ngạc nhiên là kéo dãn dài tới hơn nhì tiếng sau

*
. Vẫn là ở một chữ duyên, các bạn nhỉ? Duyên tất cả giữ được lâu bền hơn không chỉ tất cả tương lai bắt đầu biết, chỉ biết là giờ đồng hồ trong biển lớn người, chúng ta sẽ thuận lợi nhận ra nhau, bởi vì cùng tần số, với bạn không thể chỉ là bạn quen lướt qua vào cả mớ tín đồ mình gặp hằng ngày ở thời đại network rộng lớn lớn như thế này, ít ra thì đã tất cả cái gì đó rất riêng nhằm nhớ ^ ^


Kỷ niệm 15 năm sân khấu định kỳ Idecaf, đi xem liền một mạch 2 vở kịch định kỳ sử, những điều ứ lại không biết viết bao nhiêu cho đủ, yêu cầu gõ lại thoại đều đoạn mình tuyệt hảo thôi vậy : )

Bí Mật sân vườn Lệ Chi:

“Nhưng một ngày kia, rồi lệnh bà sẽ hối hận” ” Một ngai rồng vàng dựng lên bằng máu, không tránh khỏi sẽ lại sụp đổ trong máu mà thôi ! ” – loại gián nghị đại phu Nguyễn Trãi

“Người ta vẫn giết nhỏ và giết mổ cả mẹ nữa. Một ngày nào kia mai sau, đấy là quả báo!” – Bang Cơ

“Con bạn ta rồi thì người nào cũng phải đến lúc chết. Hạ thần đây, rồi cũng bắt buộc đến dịp hạ thần chết. Thái hậu rồi cũng buộc phải đến cơ hội chết… nguyễn trãi thì không… phố nguyễn trãi không chết… phố nguyễn trãi cứ mãi sống trong thâm tâm muôn dân… KHÔNG! nguyễn trãi phải bị tiêu diệt thôi! Nguyễn Trãi không tồn tại quyền được sống, NGUYỄN TRÃI KHÔNG CÓ QUYỀN ĐƯỢC …” – Tổng quản ngại nội quan lại Tạ Thanh

“Lòng ta xui ta, cả nước xui ta, đạo làm người xui ta. Bầy của ta à, là toàn bộ những ai biết hiếu trung, biết khinh tài trọng nghĩa, biết kháng lại bất chính để giữ đem đạo ngay. Chính các người, chính những người đã sát hại vua, các người đã giết Thùy Liên hòng đổ tội cho quan loại gián nghị đại phu!” … “CHÍNH BỌN HOẠN quan tiền ĐÃ GIẾT VUA” – cung nga trẻ

“TRỜI ƠIIII, SAN HÀ XÃ TẮC … NGẢ NGHIÊNG THẬT RỒI” – Nguyễn Trãi

“Ta yêu thương Tùng. Vì chưng Tùng vươn cao mọc thẳng;Ta yêu Tùng. Bởi vì Tùng sâu nơi bắt đầu bền cành;Ta yêu thương Tùng. Bởi Tùng trong phong bố đứng vững;Ta yêu Tùng. Vày trăm năm Tùng vẫn tươi xanh;

Tuyết sương năm mon luyện mình,Phục linh, hổ phách, trường sinh góp đời!

“Ta yêu Phong Lan. Dịu dàng, diễm lệTa yêu thương Phong Lan. Sắc thắm muôn màuTa yêu thương Phong Lan. Cuộc sống bình dịTa yêu thương Phong Lan. Hương ngát rừng sâu

Tươi Lan tươi vẹn trước sauThơm Lan thơm cả cung sầu, nhịp vui!…”

– Nguyễn Trãi

“Con thú rất có thể cắn bị tiêu diệt con tín đồ nhưng vẫn là con thú. Con bạn mang lẽ phải có thể bị giết bởi vì lẽ phải, nhưng đảm bảo an toàn lẽ cần mãi mãi vẫn chính là thiên chức bé người”

Vua Thánh Triều Lê:

“Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa” – “Lê Lợi vi vương, phố nguyễn trãi vi thần” – Vua Lê Thánh Tông.

“Vương Đạo lấy chính đạo chăn dânBá Đạo sử dụng thủ thuật trị nướcVương Đạo lo suy nghĩ an nguy toàn dân tộcBá Đạo suy tính được mất cho bản thânVương Đạo lấy công dụng trước hết vì chúng dânBá Đạo lo chức quyền của chính bản thân mình là bên trên hếtVương Đạo đưa ra luật để toàn vẹn phép nướcBá Đạo sử dụng luật nhằm củng thay đặc quyềnVương Đạo kêu gọi chúng dân xấp xỉ một lòngBá Đạo lừa dối chúng dân trước sau được việcVương Đạo đem dân làm gốcBá Đạo xây quyền chức làm nềnVương Đạo lúc nước nguy ko tiếc thân mìnhBá Đạo hóng nước thịnh nhẩy vào trục lợiVới vương Đạo, tà đạo luôn luôn trốn tránhVới Bá Đạo, tịch tà vẫn cận kềBậc minh quân bắt buộc toan tính trăm bềTheo vương đạo, xa Bá đạo để trừ tà đạo”

– Trị Quốc sách – thoại: vua Lê Thánh Tông

“Vương đạo với Bá đạo thì có nghĩa gì! không xây quyền chức làm nền thì lấy đâu ra cung đài dinh thự, nạp năng lượng trên ngồi trước, chi phí hô hậu ủng! bầy dân đen, bọn dân đen chỉ bao gồm cái mồm, bịt lại là xong! Chẳng qua hồi còn giặc Minh, những ông cần ở trên rừng bên trên núi, không ra được khỏi đất Lam Sơn phải phải nhờ vào dân đem dân làm cho gốc. Chứ giờ đây, đất nước đã thái bình, thì làm cái gi có chuyện lấy dân có tác dụng gốc.” – Lê Lục

“CÓ OAN KHÔNGG?” – Vua Lê Thánh Tông. “OANNN” – quốc công Nguyễn Lê

“Đức vua đã khiến cho thần sau bao nhiêu năm trèo lên đỉnh quyền lực, ni được trở về làm kẻ SĨ” – Nguyễn Lê

————-

Ban đầu tính quote thôi ko viết, tuy thế thuận tay làm vài dòng kể lể, chứ ko viết cảm nhận vì chưng lắm thứ ngổn ngang ^^

Những lời thoại đậm chất lịch sử dân tộc xưa và các từ Hán Việt như vậy chắc hẳn rằng hơi lạ lẫm với một bạn trẻ như mình (23 tuổi cứng cáp cũng con trẻ vừa vừa chứ hen). Xa xưa học sử, cũng biết Nguyễn Trãi, Lê Lợi – Lê Thái Tổ, Lê Thánh Tông, triều Lê… học tập văn, cũng biết Bình Ngô đại cáo, cũng biết án oan Lệ bỏ ra Viên. Tuy nhiên để thu nạp hết những điều đó thiệt ko dễ. Bây giờ thì những vấn đề đó sẽ ở lâu trong đầu của bản thân hơn, cả gần như nhân đồ như thần phi Nguyễn Thị Anh, Tiệp dư Ngọc Dao mà ngày xưa mình lần khần tới. Cả những cụ thể như “Lê Lợi vi vương, phố nguyễn trãi vi thần” nữa. Lịch sử vẻ vang Việt Nam chưa phải không hay, không hẳn không có tương đối nhiều điều để kể, và chưa hẳn không có rất nhiều nhân đồ kiệt xuất. Sảnh khấu kịch sẽ mang phần lớn Nguyễn Trãi, Lê Thánh Tông, cùng cả Ngô Tuấn (Lý thường Kiệt – nghìn năm tình sử) … đến mang lại những khán giả trẻ như mình một phương pháp rất thật, rất fan : ). Thú thiệt là đám tụi mình khi biết đến vở kịch lịch sử dân tộc thì rượu cồn tác thứ nhất là đi search về nhân đồ vật đó qua mạng (bệnh nghề nghiệp ; ))) , nhờ vào vậy vô tình biết thêm được nhiều giai thoại nho nhỏ dại thú vị. Vậy cơ mà hồi xưa đến lớp sao ko vậy ta : )). Đúng là có tác động ảnh hưởng và làm nên từng nuốm đổi bé dại lên đám trẻ tụi mình thật : )

Về xưa là nhớ lịch sử dân tộc và từ hào :D, dẫu vậy trong chuyện xưa vẫn sở hữu cả khá thở đương đại, về nay cũng có thể có lắm điều đáng nghĩ qua các gì vở kịch gửi gắm. Biến chuyển những điều đúng nhưng tất cả phần khô nóng kia trở nên dễ lĩnh hội hơn, trở nên những dìm vật lịch sử vẻ vang xa vời trở nên gần gũi hơn, để đưa đến cho tới khán giả, bản thân cám ơn lắm những người dân nghệ sĩ, trân trọng phần đông điều họ góp sức qua từng đêm. : )