Ngọc Trong Đá Nguyễn Đông Thức

 

*

Nhà văn Nguyễn Đông Thức

Có ai tức giận như “lão” ấy không? Ai đời, trong cả lúc nhậu dù với anh em “văn nghệ”, ai ai cũng có thể bốc phét một tấc cho trời, “nổ” bất diệt như một bí quyết xả “xì trét”, thì lão vẫn ngồi nốc tì tì, bình thản như không. Đang ngồi nhậu, nếu vô tình có tín đồ lạ mang đến ngồi “ké” góp vui, thì trăm lần như một, duy nhất loáng sau thấy khơng hợp là laỗ kiếm cớ chuồn mất! Đã thế, được mời đi nhậu, lão luôn luôn hỏi đang ngồi phổ biến với ai, từng nào người, cửa hàng nào v.v... Với v.v... Cự nự với lão về chuyện khó tính khó nết này, lão cười: “Đã nhậu là yêu cầu vui, xả cảng, ngoài cảnh giác. Không giống rơ, ko uống được”. Nghe đến phát mệt. Riết rồi anh em cũng quen. Đã thân quen rồi, đi nhậu với lão cũng đều có cái vui là laỗ không gây sự với ai, ko nói xấu ai, chổ chính giữa sự vui ra phết với thỉnh phảng phất cũng... “bốc” lên ca hát ầm ĩ! Nghe tôi nói thế, công ty báo Nguyễn cố Truật - phó giám đốc NXB trẻ em - bảo: “Tay kia ít nói, mà lại nói như cóc cắn!”. Thành ngữ này, ta rất có thể hiểu như vậy nào? Thôi thì tạm gọi nôm na, vào dân gian kháo nhau, nếu bị cóc cắn, chỉ bao gồm đến lúc... Trời gầm thì nó mới nhả ra thôi! Còn thì vô phương cứu vớt chữa! kinh chưa?

Đó là một trong những vài nhận xét của mình về đậm cá tính của đơn vị văn Nguyễn Đông Thức, sau hơn nhì mươi năm quen biết anh.

Bạn đang xem: Ngọc trong đá nguyễn đông thức

Có thể nói, nạm hệ văn hoa phía Nam trưởng thành sau năm 1975, có Nguyễn Đông Thức là “con đơn vị nòi”. Thân phụ là công ty báo Nguyễn Đức Huy, từng quản lý bút và cộng tác với những báo như Sài Thành, thành phố sài gòn Mới..., khi làm cho thơ ký bút danh Hồng Tiêu (em ruột của phòng thơ cây viết Trà Nguyễn Đức Nhuận). Chị em là công ty văn lừng danh Bà Tùng Long, bên cạnh vài chục tập tè thuyết tâm lý xã hội được phụ nữ miền Nam một thời “gối đầu giường”, bà còn được ghi nhấn là người mũi nhọn tiên phong mở mục “Gỡ rối tơ lòng” trên những tờ báo như Sài Gòn Mới, giờ Vang, phụ nữ Ngày Mai, phụ nữ Diễn Đàn (tương từ chị Thanh trọng tâm trên báo Phụ Nữ nước ta ở ko kể Bắc, chị Hạnh Dung trên báo thiếu nữ TP.HCM).

Con đường vào văn học của Nguyễn Đông Thức không vì thế mà tiện lợi hơn bạn khác, chỉ thuận tiện chăng là chiếc “năng khiếu” vẫn ngấm vào ngày tiết thịt từ bỏ thuở nhỏ xíu và duy nhất là ý thức về nghề. Anh nói: “Mẹ tôi quý trọng tất cả những tín đồ viết, nhưng thật ngược đời, lại hằng khuyên tất cả anh chị em em chúng tôi là nên chọn nghề khác, đừng theo nghiệp viết văn - làm cho báo. Trường văn trận bút là một trong nghề hư danh, bội nghĩa beỗ, lành ít dữ nhiều. Năm 1977, khi tôi tự TNXP đưa về làm báo Tuổi Trẻ, bà bầu tôi chỉ thở dài, rồi tiếp nối lại đổi ảm đạm làm vui, khuyên tôi những vấn đề cần làm và nên tránh trong nghề báo, vào đó quan trọng nhất là câu “làm báo là để giúp đỡ người”. Nghe lời mẹ, tôi làm báo đến lúc này hơn 30 năm, số đông không phạm sai lạc nào xứng đáng kể”. Trong thời gian làm báo Tuổi Trẻ, lúc bùng lên trận đánh tranh Tây Nam, anh lại xung phong đi dạo đội. Nay, anh phụ trách Tủ sách Tuổi Trẻ, và với anh Đoàn Thạch Biền “chủ xị” tập san Áo Trắng, tự nguyện có tác dụng “bà đỡ” cho các cây cây viết trẻ.

Xem thêm: Ý Nghĩa Các Mốc Kỷ Niệm 30 Năm Ngày Cưới (Đám Cưới Ngọc Trai) Nên Tặng Quà Gì

Với Nguyễn Đông Thức, tới nay trong trí nhớ của chúng ta đọc vẫn còn đấy cuốn đái thuyết đầu tay Ngọc vào đá. Thời này đã in vài ba chục ngàn bản và sau này còn tái phiên bản nhiều lần. Hoàn toàn có thể ghi nhận, trong thời gian tháng “chinh chiến” trong TNXP đã tạo nên những làm từ chất liệu rất thật, siêu đời để anh chấm dứt một “trường ca” về thế hệ mình. (Sau đó, tiểu thuyết này đã được đạo diễn Cảnh Đôn dựng thành phim, phát hiện tại một Việt Trinh từ đó tỏa sáng). Anh nói: “TNXP đã ra quyết định sự nghiệp viết văn của tôi. Nếu như không đi TNXP, tôi không đủ cảm giác để vào nghề viết”. Còn đều ngày mon trong cỗ đội, tại chiến trận 779, anh đang viết truyện ngắn Người chăn vịt, được tập san Văn Nghệ Quân Đội trao giải thưởng “Truyện ngắn tuyệt năm 1980”. Trong 1-1 vị không người nào hay lên tiếng vui này, mãi đến lúc Tổng cục chủ yếu trị nhờ cất hộ giấy mời anh đi dự trại viết văn quân đội thì đồng đội... Bật ngửa! Họ new biết rằng anh hạ sĩ Nguyễn Đức Thông lầm lì, ít nói ấy tức là nhà văn Nguyễn Đông Thức, fan đã viết không ít truyện ngắn về đời sống bạn bè trong quân ngũ (trong số kia tôi vẫn ghi nhớ mãi Một bông hồng đến anh lính Truyện rất cực nhọc viết)!

Kịch bạn dạng phim của anh khá “mát tay”, bởi vì thế sau Ngọc vào đá, một loạt tiểu thuyết của anh ý như Vĩnh biệt mùa hè, ngôi sao sáng cô đơn, Hoa quỳnh nở muộn... đã được chuyển thể sang năng lượng điện ảnh. Gần như tên tuổi diễn viên như Việt Trinh, Lê Công Tuấn Anh, Lê Tuấn Anh, Phương Thảo, Thu Hà... đều có mặt trong những bộ phim truyền hình này. Không đa số thế, truyện ngắn của anh cũng khá được nhiều đạo diễn sảnh khấu hăm hở đưa lên sàn diễn, toàn bộ đều bởi vì anh tự viết kịch bản. Công chúng vẫn không quên hồ hết tình ngày tiết bi hài trong Vàng ơi là vàng, hoa hậu trăm năm, Cuộc phiêu lưu của không ít bức thư tình... vẫn diễn nghỉ ngơi sân khấu công ty hát Hoà Bình, Kịch sài Gòn, đơn vị hát kịch TP.HCM, nụ cười mới…

Điều gì làm nên sức thu hút của trang văn Nguyễn Đông Thức?

Đồng nghiệp cùng nuốm hệ với anh là bên văn Nguyễn Nhật Ánh bảo: “Thế mạnh của Nguyễn Đông Thức là biết chắt lọc thời sự, chọn lấy cụ thể đắt giá đựng dựng yêu cầu hồn vía của cốt truyện”. Nói phương pháp khác, tôi mong gọi anh là “nhà văn nuốm sự”. Anh biết thu nhặt, ghi nhận thêm các sự việc đã có lần xảy ra trong đời thường, nhằm “biến hóa” thành truyện ngắn. Cốt truyện ấy, nhân đồ gia dụng ấy là của đời sống bụi bẩn này, của thời đại này, chứ không phải là thành phầm của trí tưởng tượng viễn vông xa vời. Ngay cả lời nạp năng lượng tiếng nói của thanh niên thời